Chất lượng buổi sáng quyết định chất lượng cả ngày của mình. Mình thường dậy sớm, làm những hoạt động cho bản thân và sau đó đánh thức con gái. Mình sẽ tận hưởng 30 phút thời gian quý giá buổi sáng để cùng con gái bé bỏng bắt đầu ngày mới!

Lần đầu làm mẹ, mình khá lạ lẫm với việc chăm sóc một đứa trẻ, nhưng một điều rất nhất quán mình áp dụng đó là không tạo ra sự căng thẳng, vội vã hay áp lực trong những lúc hiện diện cùng con. Điều này thật không dễ dàng gì vào buổi sáng khi mình đang có tỷ thứ cần làm tại công ty đang chờ, mà con thì dường như “không để ý đến việc đó”. Vậy nên, mình rèn luyện sự ôn nhu, bình tĩnh và kiên nhẫn với con. Thế là mình cứ mỉm cười, hít thở trước khi nói và nói thật chậm để mình không “nổi nóng”.
Thường thường, khi con gần tỉnh giấc hoặc muốn con dần thức dậy, mình sẽ đến gần và ôm con, thơm vào má con rồi nói đủ để con mơ màng nghe thấy những lời yêu thương “Mẹ yêu con!” ” Con gái mẹ ngủ ngon không?” “Bạn mặt trời mọc rồi kìa” “Bạn ánh sáng đến rồi kìa!”. Con cũng mơ mơ màng màng trả lời lại như để thấy con cũng đang tiếp chuyện với mẹ đây.
Khi con tỉnh dậy hoàn toàn, vẫn còn nằm trên giường, duỗi người và nũng nịu, mình với con sẽ cùng nhau nói “Hôm nay là 1 ngày tuyệt vời” ” Hôm nay là một ngày hoan hô!”…. và 2 mẹ con cười vang. Mình muốn con thức dậy thật dễ chịu và tràn đầy hứng khởi, không phải là sự thúc dục hay kêu ca như ” Sắp đến giờ đi học rồi, dậy mau lên con, mẹ muộn làm rồi…..” Trêu nhau và cười một xíu rồi cùng hướng dẫn con đi vệ sinh, đáng răng rửa mặt. Trông vậy chứ đây là hoạt động khó khăn nhất đấy!
Đôi lúc mình cũng tỏ ra là cần sự giúp đỡ, mình sẽ gọi con và hỏi ” Mẹ không biết nên mặc áo trắng này hay mặc áo xanh kia con nhỉ?”. Con sẽ rất vui và tỏ ra là 1 fashionista rồi trả lời mình ” Con thấy mẹ mặc áo trắng đẹp đấy! Mẹ thử đi!”. Thế là mình mặc, rồi vui vẻ cùng con đi học. Con lấy làm thích thú lắm vì ý kiến của con được mẹ thực hiện và ghi nhận.
Mình tranh thủ lúc đưa con đến trường sẽ giúp con quan sát cỏ cây, hoa lá và sự vật xung quanh mình. Như là lúc đợi xe ở sảnh, con sẽ ngửi mùi hoa nhài dưới khóm cây và hái 1 bông để mang đến lớp chia sẻ với cô và các bạn cùng thưởng thức. Mình thích sự vui vẻ và biết chia sẻ ấy của con. Và mình thầm vui vì đó là hành động con bắt chước khi thấy mẹ hít hà hương hoa và hái một bông nhỏ về đưa cho Bà ngày hôm trước.
Mình hiểu rằng, cuộc sống nằm ở những khoảnh khắc hiện tại, ngay lúc này, chứ chưa hẳn là ở đích đến. Nên mỗi trải nghiệm buổi sáng với con, mình coi đều là món quá tuyệt vời của vụ trụ đem đến. Cùng nhau cười đùa, cùng nhau mặc đồ và đi học một cách vui vẻ và tròn đầy. Sẽ tiếc lắm, nếu chung ta bỏ qua những khoảng khắc tươi trẻ cho chính mình và con như vậy!
Hãy để mỗi buổi sáng không còn vội vã, bận rộn và cảm thấy nặng nề với con, thành những điệp khúc màu sắc khác nhau về khoảnh khắc chào ngày với tuyệt vời với các con nhé!
Phạm Thuỳ Linh