Tác giả: Brian Weiss – Câu chuyện về những linh hồn tri kỷ vĩnh viễn không chia lìa.
Tôi đã đọc đi đọc lại cuốn sách này nhiều lần. Mỗi lần, tôi lại thấm thía thêm một số nhận định của tác giả trong câu chuyện về những kết nối tri kỷ. Tôi muốn ghi lại đây và chia sẻ để bạn có thể tiếp cận nhé!

Những linh hồn tri kỷ, những người có mối liên kết vĩnh viễn với nhau bằng tình yêu thương, luôn gặp lại nhau hết lần này đến lần khác, qua hết kiếp này tới kiếp khác. Chúng ta sẽ tìm thấy và nhận ra tri kỷ của mình như thế nào, rồi đưa ra những quyết định làm thay đổi cuộc sống của chính mình ra sao là những khoảnh khắc quan trọng và xúc động nhất trong cuộc đời mỗi người.
Định mệnh sẽ dẫn lối cho những linh hồn tri kỷ hội ngộ. Chúng ta sẽ gặp họ. Nhưng quyết định làm gì sau đó lại là quyền tự do lựa chọn của mỗi người. Một lựa chọn sai lầm hoặc một cơ hội bị bỏ lỡ có thể dẫn đến nỗi cô đơn và thống khổtột cùng. Và một lựa chọn đúng đắn, một cơ hội được nắm bắt có thể mang lại niềm hạnh phúc sâu sắc. (trang 14)
Ai cũng có người đặc biệt của riêng mình. Thông thường, mỗi người sẽ có hai, ba hoặc thậm chí là bốn người như vậy. Họ thuộc nhiều thế hệ khác nhau. Họ vượt qua muôn vàn đại dương thời gian và tầng mây không gian để đoàn tụ với bạn. Họ đến từ phía bên kia bầu trời. Diện mạo họ có thể khác, nhưng trái tìm bạn sẽ nhận ra họ. Bạn đã ôm ấp họ trong vòng tay và trong, trái tim mình giữa nhữngsa mạc ngập ánhtrăng của Ai Cập và vùng đồng bằng cổ xưa của Mông Cổ. từngcùng nhau rong ruổi trên lưng ngựa trong binh đoàn của những vị tướngquân đã rơi vào quên lãng, và sống cùng nhau trong những hang động đầy cát củangười cổ đại. Các bạn được kết nối với nhau vĩnh viễn, và bạn sẽ không bao giờ đơn độc. (trang 19)
Anh ấy nắm lấy tay bạn lần đầu tiên, và ký ức về sự tiếp xúc đó vượt quathời gian để truyền một cảm xúc choáng váng đến mọi tế bào trên cơ thể bạn. Côấy nhìn vào mắt bạn, và bạn nhìn thấy một linh hồn đã đồng hành với mình quanhiều thế kỷ. Lòng bạn quặn thắt. Tay bạn nổi gai ốc. Khoảnh khắc này trở nênquan trọng hơn tất thảy. (trang 20)
Khi cả hai nhận ra nhau, ngọn lửa đam mê sẽ bùng lên mạnh mẽ hơn bất cứ ngọn núi lửa nào. Năng lượng được giải phóng ra vô cùng dữ dội.
Các linh hồn có thể nhận ra nhau ngay lập tức. Đột nhiên có một cảm giác thân quen, rằng bạn biết về người lạ này sâu sắc hơn nhiều so với những gì mà tâm trí biết được. Cái độ sâu mà thường chỉ có ở những thành viên thân thiết nhất trong gia đình. Hoặc thậm chí còn hơn thế. Hoàn toàn tự nhiên, bạn biết mìnhphải nó igì và họ sẽ phản ứng như thế nào. Dù chỉ mới gặp gỡ một ngày, một tuần hoặc một tháng, cảm giác an toàn và lòng tin cậy vẫn ngập tràn trong bạn.
Việc nhận ra nhau giữa các linh hồn cũng có thể khó khăn và chậm chạp. Sự tỉnh thức sẽ đến khi tấm màn che phủ dần được vén lên. Không phải ai cũng sẵn sàng để nhìn thấy ngay. Quá trình này đòi hỏi thời gian, và người nhận ra trước cần phải kiên nhẫn.
Bạn có thể nhận thức được sự hiện diện của linh hồn đồng hành qua một ánh nhìn, một giấc mơ, một ký ức hoặc một cảm giác. Bạn có thể sực tỉnh khi chạm vào bàn tay anh ấy hoặc hôn lên môi cô ấy, và linh hồn bạn hồi sinh mạnh mẽ. (trang 21)
Sự tiếp xúc mang tính tỉnh thức đó có thể đến từ con cái, cha mẹ, anh chị em ruột, hoặc một người bạn thật sự của bạn. Cũng có thể đó là người yêu của bạn, vượt qua hàng thế kỷ, để hôn bạn một lần nữa và nhắc bạn rằng các bạn sẽ luôn bên nhau, đến những phút giây tận cùng. (trang 22)
Những phút giây tươi đẹp nhất là khi cô được gần gũi với mẹ, cảm nhận tình yêu thương đặc biệt gắn kết họ với nhau theo thời gian. (trang 26)
Elizabeth rất trông mong đến ngày lại được sống gần mẹ mình. Họ sẽ không còn phải liên lạc hằng ngày với nhau qua điện thoại. Vì vậy sau khi tốt nghiệp đại học, Elizabeth quyết định ở lại Miami. Cô thành lập công ty kế toán và đang dần phát triển nó. Cạnh tranh rất gay gắt nên công việc chiếm lấy của cô một lượng thời gian lớn.
Thế rồi thảm kịch xảy đến…. Elizabeth sụp đổ vì cái chết của mẹ cô do ung thư tuyến tụy. Elizabeth cảm thấy như thể trái tim mình bị xé toạc ra sau cái chết của người mẹ yêu dấu. Đó là một khoảng thời gian vô cùng khó khăn. Cô không thể chấp nhận sự thật, không thể hiểu tại sao chuyện này lại xảy ra.Elizabeth đau đớn nói với tôi về cuộc chiến dũng cảm của mẹ cô với căn bệnh ung thư ác độc đã tàn phá cơ thể bà. Tinh thần và tình yêu thương của bà vẫn không hề thay đổi. Cả hai mẹ con đều cảm thấy rất buồn. Sự chia lìa về thể xác là không thể tránh khỏi, lặng lẽ nhưng ngày một tới gần.
…Cô không có ai để chia sẻ nỗi sợ hãi và đau khổ. Cô không muốn trút thêm gánh nặng lên người mẹ sắp phải từ giã cõi đời. Vì vậy, Elizabeth giấu kín nỗi tuyệt vọng trong lòng, và ngày càng cảm thấy nặng nề hơn.“Mẹ sẽ nhớ con nhiều lắm… Mẹ yêu con”, bà nói với cô. “Điều khó khăn nhất là phải xa con. Mẹ không sợ chết. Mẹ không sợ những gì đang chờ mình ở phía trước. Mẹ chỉ chưa muốn rời xa con mà thôi. … Mẹ sẽ không rời bỏ con… Mẹ sẽ luôn thương yêu con. (trang 28)
Khi con người tin vào khả năng, dù là không chắc chắn, về một cuộc sống sau khi thân xác chết đi, về việc ý thức vẫn tồn tại sau khi rời khỏi thể xác, họ bắt đầu có nhiều trải nghiệm thần bí trong những giấc mơ và trong các trạng thái thay đổi khác của ý thức. (trang 30)
“Chúng ta được lựa chọn thời điểm bắt đầu tiến vào trạng thái vật chất cũng như thời điểm rời khỏi trạng thái đó. Chúng ta biết khi nào bản thân đã hoàn thành những gì mình được gửi xuống đây để hoàn thành. Chúng ta biết khi nào thời gian của mình kết thúc, và bạn sẽ chấp nhận cái chết của chính mình. Vì bạn biết rằng mình không thể đạt thêm điều gì trong kiếp sống này nữa. Sau khi nghỉ ngơi và hồi phục sinh lực cho linh hồn, bạn được phép lựa chọn quay trở lại. Những người còn ngần ngại, không chắc chắn về sự trở lại của mình, có thể mất đi cơ hội đã được trao, cơ hội để hoàn thành những gì họ phải làm khi ở trong trạng thái vật chất.” (trang 40)
Những gì chúng ta học được mới là quan trọng, chứ không phải những phán xét. Những tội lỗi từ tiền kiếpkhông quan trọng. Điều quan trọng là phải học hỏi từ quá khứ để tránh lặp lại và cảm thấy tội lỗi. (trang 43)
Mỗi sự mất mát mà chúng ta trải nghiệm đều sẽ khuấy động những ký ức và cảm xúc vốn bị kìm nén hoặc quên lãng của những mất mát trước đó. Nỗi đau nhân lên gấp bội do những tổn thương trước đây tích tụ lại. (trang 63)
“Phá thai, hoặc sấy thai, thường là sự đồng thuận giữa người mẹvà linh hồnsẽ nhập vào đứabé. Có thể là cơ thể của đứa bé không đủ khỏe mạnh để thựchiện những nhiệm vụ đã được lên kế hoạch trong kiếp sống sắp tới” tôi tiếp tụcnói, “hoặc thời điểm đó không phù hợp, tình hình bên ngoài đã biến chuyển,chẳng hạn như sự ruồng bỏ của người cha trong khi kế hoạch của người mẹ hoặc đứa bé đòi hỏi cần phải có anh ta”. (trang 66)
Linh hồn không nhập vào cơ thể ngay lập tức.Vào khoảng thời gian thụ thai, linh hồn sẽ đặt trước chỗ của mình. Không linhhồn nào khác có thể đi vào cơ thể đó. Và linh hồn này có thể tùy ý nhập vào hoặcra khỏi cơ thể của đứa bé. Linh hồn không bị ràng buộc.
“Trong kỳ thai nghén, linh hồn dần gắn bó với cơ thể của đứa bé”, tôi tiếptục nói, “nhưng mối liên kết đó không hoàn chỉnh mà phải chờ đến lúc lâm bồn,tức là ngay trước khi sinh, trong khi sinh hoặc ngay sau đó.” (trang 67)
Anh không bao giờ có thể gây tổn hại hoặc giết chết một linh hồn”, tôi nóithêm. “Linh hồn vốn bất tử và không thể bị hủy diệt. Nó sẽ tìm cách quay trở lại,nếu việc đó nằm trong kế hoạch”.
“Tôi đã gặp trường hợp cùng một linh hồn, sau khi sẩy thai hoặc phá thai,trở lại làm đứa con tiếp theo của cùng người cha người mẹ đó. (trang 68)
Thiền sư đồng thời là triết gia Phật giáo người Việt Nam, ThíchNhất Hạnh,có viết về việc thưởng thức một chén trà ngon. Bạn phải hoàn toàn sống trongphút giây hiện tại khi thưởng thức trà. Chỉ khi thực tình có mặt trong phút ấy, bàntay bạn mới có thể cảm nhận được hơi ấm dễ chịu của chén trà. Chỉ khi đó, bạnmới ngửi được mùi hương, nếm được vị ngọt, thưởng thức được nét đẹp tính tế.Nếu quẩn quanh trong quá khứ hoặc lo lắng đến tương lai, bạn sẽ hoàn toàn bỏ lỡtrải nghiệm thưởng trà. Bạn sẽ chỉ nhìn xuống chén và thấy trà đã biến mất.
Cuộc sống cũng giống như vậy. Nếu không hoàn toàn sống trong phút giây hiện tại, mọi thứ đều sẽ trôi mất. Bạn sẽ bỏ lỡ cảm xúc, hương thơm, sự tao nhãvà vẻ đẹp của cuộc sống. Dường như mọi thứ đều bỏ bạn lại phía sau.
Quá khứ đã qua rồi. Hãy học hỏi từ quá khứ và buông bỏ nó. Tương lai thậm chí còn chưa đến. Lên kế hoạch cho tương lai, nhưng đừng lãng phí thời gian để lo lắng. Lo lăng là vô ích. Khi thôi ngẫm nghĩ về những gì đã đến, khi ngừng lo lắng về những điều có thể không bao giờ xảy ra, bạn sẽ sống với hiện tại. Từ đó, bạn sẽ bắt đầu trải nghiệm niềm vui trong cuộc sống. (trang 71)
Sau mộtbuổi hội thảo của tôi, có một người tham dự đã kể cho tôi nghe mộtcâu chuyện kỳ diệu.
Từ khi còn bé, hễ cô thả cánh tay xuống một bên giường, một bàn tay khácsẽ âu yếm nắm lấy tay cô, khiến cô cảm thấy được trấn an dù có đang lo lắng đến thế nào đi nữa. Thi thoảng cô vô tình thả tay xuống cạnh giường, và đột ngột bị bàn tay khác nắm lấy, cô sẽ theo phản xạ mà rụt tay lại, thế là cái nắm tay biếnmất.
Cô luôn biết khi nào nên đưa tay xuống và tìm kiếm sự an ủi. Dĩ nhiên,không có dạng tồn tại hữu hình nào dưới gầm giường của cô cả.
Trong quá trình cô trưởng thành, bàn tay ấy vẫn ở đó. Cô kết hôn nhưng không bao giờ nói với chồng về chuyện này bởi vì nghe thật trẻ con.
Khi cô mang thai đứa con đầu lòng, bàn tay ấy đã biến mất. Cô nhớ ngườ ibạn thân thiết của mình. Không có bàn tay nào nắm lấy tay cô đầy yêu thươngnhư vậy nữa cả.
Cô hạ sinh đứa bé, đó là một bé gái xinh đẹp. Không lâu sau đó, khi đangnằm trên giường, đứa bé nắm lấy tay cô. Một cách đột ngột và mạnh mẽ, tâm trí và cơ thể cô lập tức nhận ra cảm giác quen thuộc này.
Người luôn che chở cho cô đã trở lại. Cô bật khóc vì quá đỗi hạnh phúc, trong lòng dấy lên cảm xúc yêu thương và sự liên kết đặc biệt, thứ mà cô biết rằng tồn tại vượt xa bên ngoài thế giới hữu hình. (trang 83)
Chúng tôi không thương tiếc cái chết vì biết rằng linh hồn là vĩnh cửu. Linh hồn sẽ trở lại trong hình dạng con người nếu chưa hoàn thành được nhiệm vụ của mình.
“Mặc dù Trái Đất rất tươi đẹp, không ngừng thể hiện sự hài hòa và liên kết giữa vạn vật… và cho chúng ta những bài học lớn lao… nhưng cuộc sống trên Trái Đất vẫn khó khăn hơn nhiều so với ở đây. Ở thế giới linh hồn không có bệnh tật, không có sự đau đớn, không có sự chia cách… Không tham vọng, không cạnh tranh, không thù hận, không sợ hãi, không có kẻ thù… Chỉ có hòa bình và sự hòa hợp. (trang 88)
Nếu chúng ta tiếp tục chặt phá rừng và hủy hoại các nguồn cung cấp ô-xy, những đứa trẻ sẽ lấy gì để hít thở sau hai mươi hoặc ba mươi năm nữa? Nếu chúng ta làm ô nhiễm nguồn nước và phá vỡ chuỗi thức ăn, sau này bọn trẻ sẽ ăn gì đây? Nếu chúng ta tiếp tục mù quáng sản xuất quá nhiều floruacacbon cũng như những chất thải hữu cơ khác và khiến lỗ hổng tầng ô-zôn ngày càng mở rộng, bọn trẻ còn có thể sống ngoài trời không? Nếu chúng ta làm tăng nhiệt độ toàn cầu bởi hiệu ứng nhà kính, dẫn đến mực nước biển dâng lên, gây ngập lụt vùng ven biển và khiến các đường đứt gãy ở đại dương và lục địa chịu ứng suất quá lớn ,bọn trẻ rồi sẽ sống ở đâu? Dù là ở Trung Quốc, châu Phi, châu Úc hay bất cứ nơi nào khác, những đứa trẻ cũng đều phải chịu thương tổn, bởi tất cả đều là những cư dân mắc kẹt trên hành tinh này. Và hãy suy xét điều này. Nếu được tái sinh, bạn sẽ là một trong số những đứa trẻ đó. (trang 103)
Vậy thì tại sao chúng ta lại lo lắng quá mức về bài kiểm tra SAT và cáctrường đại học khi sau này có thể nơi đây sẽ chẳng còn là một thế giới mà concháu chúng ta sống được?Tại sao mọi người lại bị ám ảnh về việc làm thế nào để sống được lâu hơn?Tại sao phải cốníu giữ một vài năm tuổi già? Tại sao lại bận tâm về chỉ sốcholesterol, chế độ ăn kiêng, lượng chất béo, những bài tập aerobic và những điều tương tự?
Chẳng phải sẽ ý nghĩa hơn nếu chúng ta sống vui vẻ với hiện tại, tận hưởngtrọn vẹn mỗi ngày, yêu thương và được yêu thương, thay vì lo lắng quá nhiều vềsức khỏe thể chất trong một tương lai vô định? Nếu chẳng có tương lai nào cả thìsao? Nếu cái chết là một sự giải phóng đem đến niềm hạnh phúc thì sao?
Tôi không nói rằng bạn nên bỏ bê cơ thể mình, rằng hãy hút thuốc, uốngrượu quá mức cho phép, lạm dụng chất kích thích hoặc trở nênbéo phì. Nhữngđiều nàygây ra đau đớn, u buồn và bệnh tật. Chỉ là đừng lo lắng quá nhiều đếntương lai. Hãy kiếm tìm niềm hạnh phúc của bạn ngay hôm nay.
Điều trớ trêu là nếu có thái độ sống tích cực và biết hưởng thụ niềm vui củahiện tại, bạn sẽ có thể sống lâu hơn. (trang 104).
…. Hãy nhớ rằng bạn luôn được yêuthương. Bạn luôn được bảo vệ, và không bao giờ cô đơn… Bạn cũng là hiện thâncủa ánh sáng, tríhuệ và tình yêu. Và bạn không bao giờ bị lãng quên. Không baogiờ bị bỏ mặc hoặc phớt lờ. Thân thể, não bộ kể cả tâm trí của bạn đều khôngphải là bạn. Bạn là linh hồn. Tất cả những gì bạn phải làm là đánh thức ký ức vànhớ lại. Linh hồn không có giới hạn, dù là giới hạn về vật chất hay tinh thần. (trang 113)
Tất cả đều là tình yêu… Có tình yêu mới có sự thấu hiểu. Có sự thấu hiểu mới có sự kiên nhẫn. Và khi đó, thời gian ngừng trôi. Tất thảy đều là hiện tại.
Thực tại chính là giây phútnày. Quẩn quanh trong quá khứ hoặc tương lai đều sẽ gây ra đau đớn và bệnh tật. Sự kiên nhẫn có thể ngưng đọng thời gian. Tình yêu của Thượng đế là tất cả.
.. Những suy nghĩ này có năng lực chữa lành.
“Tình yêu là câu trả lời tối thượng. Tình yêu không phải thứ gì trừu tượngmà là một dạng năng lượng, hoặc phổ năng lượng mà bạn có thể tạo ra và duy trìtrong cuộc đời. Hãy cứ yêu thương. Bạn sẽ bắt đầu cảm nhận được Thượng đếngay trong chính tâm hồn mình. Hãy cảm nhận tình yêu. Hãy biểu lộ tình yêu. (trang 117)
Tình yêu xua tan nỗi sợ hãi. Khi cảm nhận được tình yêu, bạn sẽ không còncảm thấy sợ hãi nữa. Vì mọi thứ trên đời đều là năng lượng, và tình yêu chứa đựng mọi loại năng lượng, tất cả đều là tình yêu….
Khi yêu thương và không sợ hãi, bạn sẽ biết tha thứ. Bạn có thể tha thứ cho người khác, cũng như tha thứ cho bản thân. Bạn nhìn mọi thứ với quan điểm đúng đắn hơn.
Mặc cảm tội lỗi và sự giận dữ đều là tấm gương phản chiếu của cùng một nỗi sợ hãi. Mặc cảm tội lỗi là cơn giận được ẩn giấu bên trong. Sự bao dung sẽ xua tannỗi giận dữ và mặc cảm tội lỗi, những cảm xúc vốn không cần thiết và gây tổn hại đến chính bạn. Hãy tha thứ. Đó là một hành động của tình yêu. (trang 118).
Lòng tự tôn có thể cản trở bạn tha thứ. Lòng tự tôn là một biểu hiện của bản ngã. Bản ngã là cái tôi tạm bợ và giả dối. Bạn không phải là thân thể bạn. Bạn không phải là tâm trí bạn. Bạn không phải là bản ngã của bạn. Bạn lớn lao hơn tất cả những thứ này. Bạn cần bản ngã để tồn tại trong thế giới ba chiều, nhưng chỉ cần phần bản ngã xử lý thông tin mà thôi. Phần còn lại – lòng tự tôn, kiêu ngạo, tính phòng vệ, sự sợ hãi – hoàn toàn vô dụng. Phần còn lại của bản ngã sẽ tách bạn khỏi trí huệ, niềm vui và Thượng đế. Bạn cần phải vượt qua bản ngã đó và tìm ra chân ngã của mình. Chân ngã luôn là phần sâu kín nhất bên trong bạn. Đó là trí tuệ, tình yêu thương, sự an toàn và niềm vui. (trang 119)
Quá khứ cần được hồi tưởng để rồi lãng quên. Hãy buông bỏ. Không chỉ những tổn thương thời thơ ấu và những tổn thương trong kiếp trước, mà cả những quan điểm, nhận thức sai lầm, hệ thống niềm tin được nhồi nhét trong đầu bạn, hãy buông bỏ mọi suy nghĩ cũ kỹ. Thực chất, hãy buông bỏ mọi suy nghĩ. Làm sao mà bạn nhìn được thế giới một cách tươi mới và rõ nét với tất cả những suy nghĩ đó? Nếu bạn cần học điều gì đó mới mẻ đòi hỏi một góc nhìn trong veo thì sao? (trang 120)
Hãy ngồi thiền, để thấy rằng tất cả mọi thứ đều kết nối và phụ thuộc lẫn nhau. …
Thiền định và năng lực mường tượng sẽ giúp bạn ngừng suy nghĩ quá mức và bắt đầu hành trình quay trở lại. Phép lành sẽ xảy ra. Bạn bắt đầu sử dụng phần tâm trí chưa bao giờ được dung đến. Bạn sẽ thấy. Bạn sẽ hiểu. Bạn sẽ trở nên sáng suốt hơn. Và rồi sự bình yên sẽ đến bên bạn.
Bạn có mối quan hệ với chính mình cũng như với những người khác. Bạn đã sống trong rất nhiều cơ thể và sống rất nhiều lần. (trang 121)
Có rất nhiều loại nghiệp, duyên nợ cần phải trả. Biệt nghiệp là loai nghiệp riêng biệt của từng đối tượng, nghiệp này không ai giống ai. Nhưng ngoài ra còn có cộng nghiệp, tức nghiệp chung được tạo ra của cùng một nhóm người… Trong cộng nghiệp, các mối duyên nợ cá nhân không chỉ tích tụ lại và dần được giải quyết mà còn ảnh hưởng đến cả nhóm người, quốc gia hoặc hành tinh. Cộng nghiệp này sẽ quyết định tương lại của nhóm người hoặc quốc gia, nhưng đồng thời cũng ứng vào các cá thể đang trong quá trình đầu thai thuộc nhóm người hoặc quốc gia đó, hoặc các cá thể tuy không thuộc nhóm nhưng ở cùng thời và có tiếp xúc qua lại, hoặc tại một thời điểm trong tương lai. (trang 123)
Một người mải miết kiếm tìm danh vọng có thể sẽ có được nó một thời gian. Nhưng danh vọng đó chỉ là tạm thời và không thể đem lại sự thoả mãn. Tuy nhiên, nếu danh vọng đến một cách tự nhiên, như là kết quả của một hành động đúng đắn, hành động dẫn lối tới con đường của Thượng đế, danh vọng đó sẽ kéo dài. Nhưng với những người đi trên con đường của Thượng đế, chuyện đó chẳng còn quan trọng. Đây chính là sự khác biệt giữa danh vọng đến từ sự ích kỷ vì lợi ích của bản thân và danh vọng đến một cách không mong đợi, giống như món quà tặng kèm của một hành động đúng đắn. Cái thứ nhất chỉ là ảo tưởng và tạm bợ. Cái thứ hai mới là chân thật và vĩnh cửu, gắn liền với linh hồn. (trang 124)
Làm thế nào để nhận ra những người thân yêu của mình? Liệu chúng ta có nhận ra họ, và họ có nhận ra chúng ta không, khi gặp lại nhau một lần nữa, dù là trên thiên đường hay dưới dương gian trong thân xác phàm trần?
Đôi mắt của trái tim sẽ nhận ra đầu tiên, không ngôn từ nào có thể truyển tải được sự tin tưởng khi các linh hồn nhận ra nhau. Không có sự lưỡng lự hay mơ hồ. Mặc dù thân xác có thể khác xa so với hiện tại, nhưng linh hồn thì không thay đổi. Linh hồn đó sẽ được nhận biết, một sự nhận biết toàn diện và không có lấy một chút hoài nghi nào. (trang 158)
Bạn cảm nhận được họ, trong trái tim. Đó là một tri thức sâu sắc và thuộc về trực giác, bạn sẽ ngay lập tức nhận ra họ một cách toàn diện. (trang 159)
Thường thì những bài học quan trọng nhất đến từ những thời điểm khó khăn nhất. (trang 160)
Chúng ta không bao giờ mất đi những người thân yêu của mình. Chúng ta sẽ trở lại bên nhau hết lần này đến lần khác. Tình yêu quả thực là một loại năng lượng có sức gắn kết mạnh mẽ đến diệu kỳ. (trang 168)
Không chỉ là tất cả chúng ta đều có khả năng trở thành những người có tấm long yêu thương cao cả, những người lương thiện, tử tế và ôn hoà, tràn ngập niềm thanh thản và hạnh phúc. Chúng ta vốn dĩ đã như vậy. Chúng ta chỉ quên mất điều đó, và bản ngã ngăn không cho chúng ta nhớ lại. (trang 195)
Bạn có thể kết nối với tất cả những chiếc lá. Nhưng bạn được kết nối chặt chẽ nhất với những chiếc lá ở trên cây của bạn. Và càng kết nối mật thiết hơn với những người trên cùng một nhánh. Và gần như là một với những chiếc lá trên cùng một cành với mình.
Ngay cả một cuộc gặp gỡ chỉ kéo dài ba mươi phút cũng có thể giúp bạn học một bài học nào đó, hoặc giúp họ học được bài học nào đó, hoặc giúp cả hai bạn. (trang 212)
Những cuộc gặp gỡ có thể kéo dài năm phút, một giờ, một ngày, một tháng, một thập kỷ, hoặc nhiều hơn – đây là cách mà các linh hồn rang buôc với nhau. Các mối quan hệ không được đo lường bằng thời gian, mà bằng các bài học kinh nghiệm. (trang 213)
Tôi đã gặp nhiều người, thường là các cặp đôi, họ đã cùng nhau tìm thấy người kia trong kiếp sống trước đây. Nhiều người đã nhận ra những linh hồn đồng hành của họ, cùng nhau vượt qua không gian và thời gian để đoàn tụ với nhau lần nữa trong kiếp sống hiện tại. (trang 248)
Hãy lắng nghe trái tim của bạn, trí tuệ trực giác của riêng bạn mỗi khi phải đưa ra quyết định quan trọng, đặc biệt là trước những món quà số phận, chẳng hạn như một linh hồn tri kỷ. Vận mệnh sẽ gửi món quà đó trực tiếp đến tận tay bạn, nhưng làm gì với món quà đó là quyết định của bạn. Nếu chỉ dựa vào lời khuyên của người khác, bạn có thể sẽ mắc phải những sai lầm khủng khiếp. Trái tim của bạn biết bạn cần gì. Những người khác có những việc cần làm của riêng họ. (trang 269)
Khi trực giác của bạn, linh cảm của bạn, trái tim tâm linh của bạn đều tin tưởng mà chẳng mảy may nghi ngờ, đừng để bị ảnh hưởng bởi những tranh luận bắt nguồn từ nỗi sợ của người khác. Đôi khi họ có ý tốt, đôi khi lại không, và họ có thể sẽ khiến bạn lạc lối không tìm thấy niềm vui của chính mình. (trang 271)
Sau khi thiền định, một phụ nữ trong số các khan giả bắt đầu rơi những giọt nước mắt hạnh phúc. Cô vừa trải qua một ký ức tiền kiếp, trong đó người chồng hiện tại của cô chính là con trai cô.
Cô đã tường là một người đàn ông trong một kiếp sống thời Trung Cổ, và cô, người cha, đã bỏ rơi con trai mình. Trong kiếp sống hiện tại, chồng cô luôn sợ rằng cô sẽ rời bỏ anh. Nỗi sợ này không có cơ sở hợp lý trong kiếp này. Cô chưa bao giờ doạ dẫm mình sẽ rời bỏ anh. Cô trấn an anh liên tục, nhưng sự bất an lất át đã huỷ hoại cuộc đời anh và khiến mối quan hệ trở nên xấu đi.
Bây giờ cô đã hiểu nguồn gốc thực sự gây ra nỗi sợ hãi của chồng mình. Cô vội vã gọi điện cho anh và bảo đảm rằng mình sẽ không bao giờ rời bỏ anh lần nữa (trang 278)
Luân hồi là cầu nối dẫn tới tri thức, trí tuệ và sự thấu hiểu. Nó nhắc nhở chúng ta cái gì sẽ mang theo và cái gì không, tại sao chúng ta ở đây và chúng ta cần thực hiện điều gì để bước về phía trước. Nó nhắc nhở chúng ta về những sự chỉ dẫn và giúp đỡ đáng trân trọng trên mỗi bước đường ta đi, và những người thân yêu của chúng ta sẽ trở về bên ta để sẻ chia và làm với bớt gánh nặng ta hằng đeo mang. (trang 280)
Khi được tự do trôi chảy, tình yêu sẽ vượt qua mọi chướng ngại. (trang 290)
Hết.