Mấy ngày đó, quê tôi nổi bật trên khắp các trang bài khiến mọi người quan tâm và thăm hỏi nhiều lắm khi trở thành tâm dịch của cả nước! Mảnh đất vùng trung du phía Bắc vốn hiền hòa và bình yên bỗng chốc trở nên dữ dội vì cô vi rút bé nhỏ và có sức gây ảnh hưởng từ những Khu Công Nghiệp sầm uất đến tận đồi vải, ruộng dưa.
Tôi cũng như bao người con khác đang sống xa quê, trào lên những cảm xúc khó tả và thương yêu vô cùng. Cảm xúc đến không chỉ bởi vì nơi ấy có Bố tôi, Mẹ tôi, các Em tôi, và bạn bè của tôi đang sinh sống, mà còn bởi vì, bất cứ nơi nào trên mảnh đất ấy khi được nhắc tên, đều gợi lại cho chúng tôi những ký ức tươi đẹp của tuổi thơ và bỗng chốc giật mình khi nhớ ra người thân, người quen của mình ở nơi đó đang đối mặt với rủi ro và thậm chí cái chết. Chúng tôi không đọc tin về số ca nhiễm nhiều nữa, cần phải loại bỏ năng lượng tiêu cực và hành động thôi! Vậy là nhanh chóng, chúng tôi – những cựu học sinh K9 Chuyên Bắc Giang đã cùng nhau hợp lực với hành trình thiện nguyện nhỏ cho những người cần đến mình!

Khi bắt tay vào góp sức với Quê Hương trong những ngày tháng không quên này, chúng tôi chưa từng nghĩ chỉ trong 2 tuần đã kêu gọi được tổng giá trị cả tỷ đồng bao gồm tiền mặt, nhu yếu phẩm , đồ bảo hộ, khẩu trang y tế…. từ các thành viên và các cơ quan, bạn bè gửi về quê nhà chống dịch! Con số nhỏ lắm so với những tổn thất mà đất mẹ đang gánh chịu, nhưng cần lắm cho những người con đang ở khu cách ly, đang ở khu điều trị và đối diện với nỗi sợ không nguôi.
Chúng tôi, đứa gửi tiền, đứa gửi đồ, đứa làm bánh bao lấy tiền bán được ủng hộ, đứa góp kho chung chuyển, đứa góp xe, đứa huy động tiêu thụ vải thiều, dưa hấu, đứa góp sức, đứa thì bằng quan hệ của mình đón nhận thêm các nguồn tài trợ bên ngoài, đứa thì theo dõi sổ sách, không để xót thùng hàng nào, đứa thì lo tìm vật tư phù hợp nhất, đứa thì lo kết nối đúng chỗ cần nhất… Mới thấy rằng, khi có niềm tin và hành động hết sức mình một cách khoa học, chúng ta sẽ chứng kiến những kết quả bất ngờ trên cả mong đợi!
Không cầu kỳ tổ chức, chưa hề có 1 cuộc họp chung, không một ai kêu ca, ai tiện việc gì, nhận ngay làm việc đó! Chỉ qua những tin nhắn nhanh trên group zalo, những cuộc gọi khẩn trương kết nối, vậy mà hiệu quả và năng suất lắm! Gần 30 chuyến hàng, gần 900 thùng hàng từ nhiều nguồn khác nhau đã được chuyển từ Hà Nội về các khu cách ly, bệnh viên dã chiến trong những hôm nắng đến 40 độ như đổ lửa tại Bắc Giang! Chưa kể, là những chuyến xe tình nguyện này của đội lái xe chưa hề quen biết, những chú bảo vệ, nhân viên xưởng hỗ trợ bốc dỡ cả 2 đầu đều tự nguyện một cách vui vẻ.
Các bạn tôi ở tâm dịch dậy từ rất sớm, chuyển đồ đã được đóng cẩn thận từ Hà Nội gửi về lên xe và bắt đầu những chuyến di chuyển đặc biệt của mình! Trời nắng không sao cả, đường xá xa xôi không sao cả, công việc hiện tại vẫn phải hoàn thành và các bạn vẫn dành thời gian thêm cho những chuyến thiện nguyện khi khả năng lây nhiễm covid là hoàn toàn có thể xảy ra. Nhưng các bạn kể, nhìn thấy mình đem được chiếc võng, chai nước điện giả đến trạm kiểm dịch; những thùng khẩu trang, đồ bảo hộ đến các bệnh viện; những bao gạo tới khu cách ly… mới thấy được những vất vả nhỏ chúng mình làm đây chẳng thấm vào đâu cả. Và cũng không thấm vào đâu khi chứng kiến cả hệ thống chính trị của tỉnh vào cuộc ngày đêm, toàn dân đồng lòng chống dịch. Bỗng dưng, chúng tôi tưởng như mình đang sống trong những giờ học lịch sử của thầy cô ngày trước khi giảng về tình yêu quê hương, lòng yêu dân tộc.
Lúc này ngồi đây tổng hợp lại những thông tin này, quê tôi đã may mắn chiến thắng đại dịch và trở về cuộc sống bình thường mới sau 3 tháng trời chiến đấu khốc liệt. Nhưng buồn thay, Việt Nam chúng tôi vẫn tiếp tục gồng mình với dịch bệnh ở những thành phố khác, đặc biệt là Hồ Chí Minh. Tôi cầu mong cho những mảnh đất khác, cũng sẽ nhanh chóng vượt qua covid như cách tỉnh tôi đã làm. Và tôi cũng muốn viết lại những lời ngắn ngủi này sau đợt thiện nguyện, như là sự nhắc nhớ bản thân về:
- Tinh thần mãnh liệt khi chúng ta cam kết hành động tốt đẹp với mảnh đất nơi mình sinh ra, và trên hết, đó là tinh thần trách nhiệm với cộng đồng.
- Sự may mắn khi được sống trong thành phố có những lãnh đạo đầy trách nhiệm, tân tiến và đặt mục tiêu an toàn cho người dân lên trên hết.
- Sự thể hiện lòng biết ơn đến Bố mẹ, các thầy cô đã gieo những hạt mầm yêu thương nhân ái từ lúc nào không hay, và hiểu rằng, chúng tôi còn được làm như vậy là một điều vô cùng may mắn so với biết bao người đang ở tuyến đầu chống dịch, bao người mất việc, bao người đang trong tình trạng bệnh nặng kia.
- Góp gió thành bão, góp sức nhỏ và đúng cách vẫn tạo nên những đổi thay nhanh chóng ngay cả trong lúc tình hình cẳng thẳng nhất!
- Sự gắn kết trong khó khăn luôn mang lại tình cảm sâu sắc, khi bỗng dưng gần 150 thành viên khóa tôi trở nên thân thiết sau khi cùng nhau tham gia đợt thiện nguyện này khi biết bao tình bạn mới được hồi sinh.
Sau những đợt thiện nguyện, Chúng tôi – những người bố người mẹ trẻ, những chủ doanh nghiệp, những người làm thuê, những người còn chưa biết có còn công việc hay không, lại quay trở về với cuộc sống của mình. Vẫn nỗ lực mỗi ngày để chăm lo cho bản thân và gia đình thật tốt, có như vậy, khi mảnh đất quê hương cần, chúng tôi sẽ đủ sức trở về ôm lấy và sẻ chia.
P/s: Viết tặng các bạn Khóa 9 – Chuyên Bắc Giang của tôi với tình bạn vô cùng gần gũi và yêu thương!
Thùy Linh